RSS 
Miền bình yên

 Quê nội tôi thuộc một vùng quê nửa đồng bằng, nửa miền núi của xứ Nghệ thân thương. Nghĩa là vừa có núi, vừa có sông và có những cánh đồng bao la bát ngát, gió lúc nào cũng lồng lộng thổi. Sớm mai thức giấc, đã thấy chim líu lo trên cành ổi. Mấy chú trống choai nghịch ngợm trèo tót lên đống rơm cao vút mà gáy ó o. Trong làn sương mong mỏng, mùi khói bếp tà tà bay lên. Nồng nồng, ngai ngái. Đều đặn hàng ngày, nội mở then cài, đi đôi dép mòn đế xuống bếp, ươm cả yêu thương vào buổi sáng…

Những mùa Xuân, mỗi sớm mai, sau khi thức giấc, thể nào tôi cũng chạy ra vườn trước tiên. Tôi muốn thấy ngày mới tinh khôi trong màu lá chuối xanh non, hạt sương trong veo trên phiến lá ngỡ ngàng nhìn nắng, bé dần, bé dần rồi tan vào hư không. Cũng có khi nổi hứng, chẳng ngại ngùng bụi khói, ồn ào như phố thị tôi nghiêng miệng mặc cho những giọt sương ấy rót đầy vào khoang miệng. Cảm giác thật khó tả. Thảng như giọt sữa đồng quê mà tạo hóa ban tặng quê nội thân thương!

Những ngày mùa ở quê thì rộn rịp từ trong tâm tưởng đến hành động. Hệt như hội làng. Mà đã là hội thì vui lắm! Biết bao khuôn mặt khắc khổ, chằng chịt những vết chân chim, hiếm hoi lắm mới thấy nụ cười. Họ hân hoan chuẩn bị “gánh” về những niềm vui - thành quả của bao nhiêu ngày đổ mồ hôi cực nhọc. Hương lúa từ cánh đồng tỏa lên ngào ngạt ken đầy vào từng sợi chỉ, tấm vải nâu sòng của người quê chân chất. Bà tôi ví von rằng thiếu nữ thôn quê sẽ quyến rũ hơn vào vụ lúa mới bởi hương lúa quyện vào tóc, vào vạt áo và vào đôi mắt biêng biếc xanh! Chàng trai mười tám đôi mươi thì nôn nao nhớ nụ cười thôn nữ thẹn thùng sau chiếc nón trắng tinh! Trai gái làm việc, ca những bài ca yêu đời. Phía bên kia con đường cái ngăn giữa cánh đồng là tiếng trẻ con đùa nhau mót thóc vãi, bắt cào cào, châu chấu. Tiếng rít thuốc lào của những người đàn ông trong giờ giải lao. Từng làn khói quấn quýt nhau khẽ bay lên trời mỏng manh. Chao ôi, bình yên đến lạ lùng!

Quê bình yên những đêm trăng thanh gió mát. Cả nhà quây quần bên chiếc chõng tre cạnh ao cá chuyện trò. Tuổi thơ tôi sống bên nội cùng những câu chuyện cổ tích thật đẹp. Nội dạy tôi những bài học từ thời thơ bé, biết yêu thương và sống nhân từ. Thỉnh thoảng bạn tròn mắt ngạc nhiên khi thấy lòng tôi yêu thương một hoàn cảnh nghèo khó gặp vệ đường mà không toan tính, tôi mỉm cười, thì thầm vào tai bạn rằng, mình học được từ quê! Người ở quê thật thà chất phác, tấm lòng thơm thảo, quý người khiến ai ghé thăm cũng ngập tràn hạnh phúc. Rời quê mọi người không chỉ nhận về những thức quà " cây nhà lá vườn" mà còn cả những nụ cười hiền hậu theo mãi trong tâm trí.

Quê bình yên với cây đa, bến nước, sân đình. Với những ngôi nhà lợp mái ngói âm dương xỉn màu rêu. Với ao cá, với những con ngõ có hàng chè tàu xanh ngắt được cắt tỉa vuông vức và gọn gàng.

Sống và làm việc ở phố. Những ngày nghỉ phép bạn bè đua nhau đi du lịch đó đây thưởng thức nền văn minh thời đại còn tôi thì hoài cổ trở về với quê. Về với gáo nước mát rượi nội để cạnh sân. Về với kỉ niệm xưa, chân trần chạy dài trên cỏ nội triền đê thơm lừng. Về với tiếng sáo diều vi vu, bầy trẻ thơ ngồi trên lưng trâu vắt vẻo…Về để tận hưởng chút yên bình quê nội!

Cao Văn Quyền

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày

ĐƯỜNG DÂY NÓNG : 39304522

       Năm 2018:           

                      

                        

 

Bạn nghĩ gì về Website Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài?

a. Rất Đẹp
b. Khá Đẹp
c. Bình thường
d. Ý kiến khác