RSS 
Thương nhớ tiếng kẻng làng

 Từ hồi còn thơ bé, nghe bà kể chuyện về làng mình, trong câu chuyện, bà không quên kể về chiếc kẻng của làng, của xã. Bà bảo, kẻng xã mình có từ lâu lắm rồi, từ thời chiến tranh, bà đã thấy chiếc kẻng. Chiếc kẻng to lắm, nó được dùng từ thân quả bom cao tới gần 2 m, hình khum khum hai đầu. Có lẽ giặc Mỹ đã ném quả bom này xuống làng tôi nên được dân quân vớt xác bom về dùng dây sắt móc lên cây táo giữa trụ sở ủy ban để làm kẻng. Từ bao lâu rồi, năm này qua năm khác, dù mọi cái có thay đổi nhưng chiếc kẻng làng tôi vẫn được người dân gìn giữ.

Vào những buổi chiều hè, lũ trẻ bọn tôi chơi đùa ở sân kho hợp tác, chạy vòng quanh gốc táo già, thỉnh thoảng lại lấy cây gõ nhẹ vào chiếc kẻng làm nó phát lên tiếng kêu nhẹ mà thấy inh tai. Lắm lúc, chúng tôi đứng từ xa nhặt những viên đá cuội nắm vào thân kẻng một cách thích thú. Được cái sắt của kẻng cũng khá chắc. Bao năm rồi, ông thủ kho ủy ban dùng chiếc chày sắt để đánh kẻng mà thân kẻng không hề bị lồi lõm hay hoen rỉ.

Tiếng kẻng kêu to và ngân vang lạ thường. Từ sân kho hợp tác của ủy ban, khi dóng kẻng, cả 9 thôn làng tôi nghe thấy. Dù làm gì, ở đâu, trên nương đồi hay dưới ruộng lúa, người dân quê tôi đều nghe tiếng kẻng. Còn đối với lũ trẻ chúng tôi, thích nhất là lúc cưỡi trâu ra sông tắm, tiếng kẻng vang lên trong chiều hè từng nhịp một làm cho chúng tôi thấy vui và hứng khởi hơn.

Bà kể cho chúng tôi nghe chuyện làng tôi những năm có bom đạn. Khi nghe có tiếng máy bay địch ù ù từ xa, tiếng kẻng làng tôi lại vang lên liên hồi, gấp gáp để báo hiệu cho người dân biết tìm nơi trú ẩn. Bà bảo rằng, làng mình ngày ấy không có loa truyền thanh như bây giờ nên phải dùng kẻng làm tín hiệu cho người dân. Những năm làm hợp tác xã, tiếng kẻng làng như cùng bà con nông dân tăng gia sản xuất. Mẹ kể cho chúng tôi nghe lần nào kẻng vang lên để cả làng đi cày ruộng, gặt lúa, lần nào đánh kẻng để cả làng đi cắt phân xanh về ủ ruộng rồi những lần nộp sản lượng hay thu thuế, xã đều dùng kẻng. Lâu dần thành lệ, mỗi khi có tiếng kẻng vang lên, người dân quê tôi nghe và đi làm nhiệm vụ của mình.

Giờ đây, cuộc sống đã đổi thay nhiều, các phương tiện như loa phóng thanh, điện thoại được mắc ở khắp nơi nhưng chiếc kẻng làng tôi vẫn còn đó trên gốc táo già xù xì. Và xã tôi vẫn dùng tiếng kẻng ngày nào làm tín hiệu đến người dân. Khi lớn lên, chúng tôi đã biết phân biệt được nhịp điệu của tiếng kẻng làng. Khi báo người dân đến nhà văn hóa sinh hoạt thôn hay họp xã, tiếng kẻng vang lên đều đặn bình thường nhưng khi xã hay làng có người qua đời, tiếng kẻng vang lên từng hồi chận rãi như để chia buồn và báo hiệu cho người dân biết về tin buồn của làng. Cứ như thế, từ bao năm nay, người dân quê tôi biết nhận ra tiếng kẻng dựa vào nhịp của nó để đoán biết những công việc, sự kiện của làng, của thôn. Gần đây, hội khuyến học làng tôi còn dùng tiếng kẻng để báo giờ học bài buổi tối cho bọn trẻ trong các thôn. Nghe tiếng kẻng, bọn trẻ dù đang chơi hay làm gì cũng ngồi vào bàn học để ôn bài.

Chao ôi ! Thời gian như con tàu tốc hành cuốn đi biết bao điều, bao thứ vậy mà không thể tắt nổi âm thanh tiếng kẻng làng tôi từ bao giờ. Tiếng kẻng như một chứng nhân của lịch sử, của thời gian và tinh thần đoàn kết của người dân quê tôi. Trong cuộc sống hiện đại hôm nay, có ai đu mình vào sự sôi động của thông tin rồi để tiếng kẻng lạc vào khoảng không vô định, có ai bỏ ngoài tai âm thanh ngày nào của làng mình ? Với tôi trong mạch kí ức tìm về tuổi thơ, tiếng kẻng làng chênh chao trong tôi với nỗi nhớ làng !

 

Nguyễn Thế Lượng

Trường THPT Hạ Hòa- Phú Thọ

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày

ĐƯỜNG DÂY NÓNG : 39304522

       Năm 2019:           

                      

 

Bạn nghĩ gì về Website Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài?

a. Rất Đẹp
b. Khá Đẹp
c. Bình thường
d. Ý kiến khác