RSS 
Hoa quê ngọt bùi

           Thiên nhiên xứ nhiệt đới đã phú cho mỗi miền quê có những loài hoa thơm quả ngọt. Và cứ như thế, mỗi mùa mỗi loài hoa khác nhau làm nên sự thảo thơm, ngọt bùi nơi thôn dã.

Buổi sáng mùa hè nào cũng vậy, trời oi bức, nơi vùng trung du, người ta đều thấy những bà bầm, bà bủ khăn mỏ quạ, áo nâu tứ thân, cắp chiếc rổ tre bên trong đựng đầy hoa thiên lý. Bầm mang ra chợ, dưới gốc đa ngồi bán. Những chùm hoa thiên lý tươi rói, vàng tựa sao trời lóng lánh trong chiếc rổ tre. Nhìn hình ảnh ấy, không ai là không nghĩ đến mỗi trưa hè ở quê nhà, đi làm đồng về, bên hông đeo rọ cua. Những chú cua kềnh mùa gặt béo căng, mai bóng mượt, được lột bỏ mu cho vào cối đá giã. Bà mẹ ngồi tỉ mẩn lấy tăm tre khêu từng nhúm gạch cua trên mai của nó cho vào bát rồi bắt ghế hái những chùm hoa thiên lý vàng ươm để nấu canh. Nồi canh vì thế thơm phức, ngọt lừ. Màu vàng của hoa thiên lý hòa vào màu nâu trắng của thịt cua, màu vàng đậm của gạch cua nổi lên, chan vào bát cơm, mồ hôi ngừng chảy, cắn kèm với quả cà pháo giòn tan. Mỗi bữa cơm quê như thế, người ta như lùa cả hương vị, sắc màu và sự thảo thơm đồng quê vào miệng.

Ở quê, sáng nào người dân đi làm đồng không ai là không đưa mắt nhìn xuống con ngòi để ngắm những bông sen bông súng đang chúm chím như mồm cá, tỏa hương khắp ngõ làng. Súng và sen mọc từ dưới bùn sâu nên chúng phải vươn dài chiếc ngó của nó để thắp lửa cho những bông hoa trên mặt nước. Ai mà nghĩ tới những loài hoa này cũng là một dư vị khó quên của cư dân nông nghiệp. Đã đành cây sen, từ hoa, lá, củ, ngó của nó đều trở thành những món ăn đậm đà. Nhưng hoa súng thì khó lòng ai ai cũng biết. Những trưa hè, mấy đứa trẻ đi câu cá, quần sắn tận đầu gối, lội ra giữa ngòi, rút lên những bông súng đang hé nở. Sau đó, bó thành bó nhỏ vác về, đi nghênh ngang trên đường làng. Chiều về, bà mẹ quê lại trổ tài ẩm thực quê mùa của mình. Mẹ tước bỏ vỏ ngoài của thân ngó súng, ngâm vào nước hồi lâu sau đó cắt ra từng đoạn ngắn, chẻ tư, vắt chanh, muối, đường, cùng lạc rang và rau húng. Trộn đều, cho vào đĩa men. Thế là thành một món nộm khá lạ và thơm ngon. Ngó súng trắng ngần sau khi tước bỏ vỏ và ngâm nước. Khi hòa với gia vị thì giòn tan, thơm lạ lùng. Mâm cơm vì thế mà thảo thơm và dân dã hơn.

Trên rừng cũng có khá nhiều loài hoa có thể chế biến thành món ăn. Nhưng quen thuộc nhất vẫn là hoa chuối, một loài hoa có mặt ở khắp các khu vườn, khu rừng già và là bạn thân của con người tự bao đời. Chuối mọc thành rừng, thành cụm, chuối trổ hoa quanh năm. Mỗi chiều về, mấy đứa trẻ chăn trâu hay mấy người dân đi hái củi không quên tòng teng bên mình đôi ba cái hoa chuối mũm mĩm, đỏ tịm. Về nhà, mẹ lại cặm cụi thái nhỏ, mỏng hoa chuối, ngâm nước vo gạo cho hoa ra hết nhựa, hết chất chát rồi làm nộm. Tất cả gia vị nào là chanh trong vườn, lạc rang giã nhỏ, rau mùi tàu, kinh giới, húng dũi trộn đều. Kèm theo là tai lợn luộc thái mỏng hay xương sụn băm nhỏ. Đĩa nộm trong bữa cơm chiều từ hoa chuối sao ngon đến thế. Hoa chuối từng sợi mỏng không chát mà giòn, ngọt, tai lợn ăn lật sật từng miếng, hòa quyện mùi thơm của lạc, chanh và các vị rau sống. Thế là nhất rồi, sơn hào hải vị của vua chúa ngày xưa chắc gì đã đổi được. Không chỉ ngon, hoa chuối còn rất bổ dưỡng vì nó chưa nhiều chất dinh dưỡng trong thời kỳ nuôi quả.

Ở quê, mẹ thường hay trồng bầu bí và mướp. Mùa nào thức ấy, không gian vườn tược nơi thôn quê không thể thiếu được giàn quả nơi cầu ao hay khu sân nhà. Không gian vì thế mát rượi. Cũng từ đây, ở thôn quê, những bà mẹ quê quanh năm lam lũ đã ban cho dân làng những món ăn từ hoa bí, hoa mướp. Sáng sớm, mẹ ra vườn bí để thụ phấn cho những bông hoa cái còn những bông bí đực được mẹ hái, bó thành từng bó nhỏ trông rất đẹp mắt. Hoa bí hình loa kèn, vàng ươm một màu. Mẹ gánh hoa ra chợ bán, đi dọc bờ đê, hai bên toàn hoa bí. Loài hoa này cũng giàu dinh dưỡng nên được người dân khá ưa chuộng. Hoa bí xào tái với lòng gà ăn thơm và bùi, hoa bí nấu cua qua sự trổ tài của những người vợ mỗi trưa hè. Bát canh có thêm con cua đồng vốn đã ngọt nay càng thơm ngon nhường nào. Còn nữa, cả hoa mướp cũng ngon không kém. Người ta suýt quên món ăn này bởi kì thực xưa nay có ai ăn hoa mướp bao giờ. Thế mà ăn một lần mà nhớ mãi, muốn ăn thêm nữa. Nụ mướp nở thành từng chùm, hái xuống rửa sạch, xào qua lửa với mọc nhĩ tươi, thế là được một bát canh nóng hổi, thơm bùi rồi.

Tuy chưa được thưởng thức nhưng tôi còn nghe và chứng kiến người dân quê mình dùng hoa quỳnh sau khi đã nở trong đêm, nấu cháo dùng cho người ốm. Thấy bảo, đó là món ăn rất bổ dưỡng, xua tan mệt nhọc.

Thế mới biết, ở quê, mỗi mùa, mỗi dư vị khác nhau. Từ những loài cây, loài hoa dân dã, nếu biết cách chế biến và thưởng thức người dân quê sẽ có những món ăn dân dã, thảo thơm và giàu dinh dưỡng.

 

Nguyễn Thế Lượng

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày

ĐƯỜNG DÂY NÓNG : 39304522

       Năm 2019:           

                      

 

Bạn nghĩ gì về Website Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài?

a. Rất Đẹp
b. Khá Đẹp
c. Bình thường
d. Ý kiến khác