RSS 
Cơn mưa chiều tuổi thơ

 Ta lớn lên từ vuông vườn, thửa ruộng

Sâu đậm nghĩa nhân, ơn đức ông bà

Năm hai vụ, cày bừa rồi gieo sạ

Đẫm mồ hôi, thương sức mẹ, công cha      

 

Cuối tháng tư, mùa mưa dường như đã,…

Cho đồng khô bỗng thức giấc trở mình

Nghe tuổi thơ, mấy mươi mùa xa ngái

Chợt tràn về, ôi trong trắng, nguyên trinh

*****

Sao thương quá thuở đầu trần, chân đất

Ngóng chân mây, mong sấm động mưa về

Trắng Tây Nam, rồi xoay sang tam giác

Mưa chuyển vần, mờ mịt cổng trời quê

 

Đồng khô hạn đã qua mùa nắng cháy

Đất mềm chân, đất thơm ngát hương tình

Nghe ren rét, râm ran đàn dế gáy

Tiễn hoàng hôn, mời gọi ánh bình minh

 

Trưa thanh vắng, chợt rì rầm tiếng máy

Hương đồng lên, khói quyện, gió thơm nồng

Ta chân đất, theo mẹ cha gieo hạt

Mơ mùa vàng, hạt mẩy, buổi đơm bông

 

Mưa rả rít, tiếng ếch nào da diết

Đã bao đêm, “uệch, uệch” gọi bạn tình

Loang loáng nước, vũng hoang nơi hò hẹn

Vắt hết mình, mầm sống mới bừng sinh

 

Thương nhớ quá, con cua đồng, cua đá

Từ hang sâu, nghe sấm động bò ra

Mưa giăng mắt. Mưa đầu mùa, xấp nước

Nửa cuộc đời. Chốn cũ hóa thành xa!

*****

Mùa mưa đến, đứng trông về phương ấy

Hồn miên man thương điệu lý, câu hò

Trời giông gió, hay lòng người giông bão

Trong mưa chiều, nghe ướt đẫm tuổi thơ!

 

Hoàng Chương

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày

ĐƯỜNG DÂY NÓNG : 39304522

       Năm 2018:           

                      

                        

 

Bạn nghĩ gì về Website Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài?

a. Rất Đẹp
b. Khá Đẹp
c. Bình thường
d. Ý kiến khác