RSS 
Mùa lũ nơi quê nhà


Nghe tin bão phương xa, đã biết mùa lũ bắt đầu ùa về, mùa của những con nước ồ ạt dọa dẫm. Nước lênh lang trên mọi nẻo đường, mọi cánh đồng miền Trung và choán hết tầm nhìn. Nước lênh lang buồn đau trong mắt, trong ký ức những đứa con xa chạnh lòng thương nhớ quê.

Minh họa: Ngọc Hiếu



Mưa về ầm ì, gió dữ dội cuốn lốc những mái nhà. Tiếng gió phần phật, rầm rĩ như muốn đe dọa, nạt nộ ra oai với người. Tiếng sấm, những tia chớp rạch tía lia ngang dọc bầu trời, cơn mưa xối xả như trút hết mọi nguồn nước dư thừa từ trời. Mỗi lần như vậy, tôi vẫn hay nói: Chắc ông trời đang trong cơn thịnh nộ nên đổ xuống trái đất.

Những ngày bão lũ, các gia đình đều rất chú ý theo dõi tin tức từ loa đài của xóm, sau này hiện đại hơn thì mỗi nhà đều có ti vi để nắm bắt tình hình thường xuyên mà khuân chuyển đồ đạc hay gặt chạy lụt sớm. Bố lo lắng di chuyển lợn gà cùng với bồ thóc, bồ lúa, ngô khoai lên chỗ trú ngụ cao hơn, bởi đó là những thứ tài sản quan trọng với người nông dân. Mẹ dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị những món ăn có thể cất giữ lâu như cá khô, lạc rang, vừng. Mấy anh chị em tôi làm những việc nhỏ hơn như cất dọn quần áo, sách vở kẻo con nước cuốn trôi.

Chẳng mấy chốc mà bão về, quần quật, sầm sập xô đập trên bao mái nhà. Nước từ từ dâng lên, ngập vào sân rồi trườn vào nhà, chân giường, chân bàn, chân ghế. Con ngồi co ro từ trên chiếc bàn thả chân xuống dòng nước khua khua. Cảm giác như mình đang bồng bềnh trên bể sóng dập dềnh mênh mang, chẳng biết đâu là bến bờ.

Ngày lũ, mẹ nấu nồi cơm nóng hổi ăn với chút cá kho mà sao ai cũng cảm thấy ngon thế. Có lẽ bởi vì những vất vả từng ngày đang đối diện nhưng cả nhà vẫn có thể bình an ngồi bên nhau mỉm cười cùng ăn một bữa cơm. Có lẽ vì dẫu ngoài kia giông gió mưa dầm, dưới mái nhà nhỏ này, nồi cơm nóng đủ thắp ấm tấm lòng mỗi người. Có những ngày lũ kéo dài, chẳng còn gì ăn, chỉ có chút cơm muối vừng lạc mà sao vẫn cảm thấy ngon đến vậy. Có lẽ sau này đi đâu làm gì cũng chẳng thể tìm lại được cảm giác ngày tháng cực khổ mà đáng nhớ ấy.
Rồi đến lúc mưa cũng phải ngừng, ngước mắt nhìn xung quanh mà thảng thốt, lo lắng, hoảng sợ. Bao quanh những căn nhà, cánh đồng chỉ toàn nước là nước. Nước trắng trời trắng đất. Nước quyện với đất đai thành một màu vàng đục xót xa. Nước chấp chới tầm nhìn. Nước dàn trải không gian. Nước đe dọa bao gương mặt người.

Những cành cây trôi dạt từ trên thượng nguồn xuống. Những thân lúa đổ rạp đớn đau trong cái nhìn cay nhức của người nông dân. Những mái tranh tốc bay để lại khung nhà trống hoang hoác. Gương mặt trẻ thơ ngác ngơ, tội nghiệp, vết bùn vương trên má. Gương mặt người lớn thất thần xót cay. Ai đó quay đi chấm dòng nước mắt. Bão lũ rồi sẽ qua nhưng tổn thất, dư âm của nỗi đau thì còn ở lại.

Chẳng thể nào đi ngược được thiên nhiên, trời đất nên cứ mỗi năm người dân quê lại sẵn sàng đón đợi, sẵn sàng để gánh gồng mọi khó khăn, chống chọi thiên tai mà anh dũng đi qua. Mùa mưa lũ lại về, nghe trên mi những giọt cay cay buồn tủi, nghe giọt buồn xót xa thương nhà nhức nhối tự trong tim…

Theo Diên Vỹ (Văn hóa & Đời sống)

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày

ĐƯỜNG DÂY NÓNG : 39304522

       Năm 2018:           

                      

                        

 

Bạn nghĩ gì về Website Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài?

a. Rất Đẹp
b. Khá Đẹp
c. Bình thường
d. Ý kiến khác