RSS 
người việt bốn phương
Nước đi ra bể lại mưa về nguồn


* Hướng mắt về phương Nam và khóc...

Có rất nhiều lý do để những người ta phải bôn ba nơi xứ người. Họ ra đi bằng nhiều cách khác nhau, với những lý do rất riêng, nhưng họ có chung một tấm lòng hướng về đất Việt với những nghĩa cử cao đẹp.

Ông Lý Xương Căn.

Hậu duệ đời thứ 31 của nhà Lý và hành trình về nguồn

Tôi có cơ duyên được gặp hậu duệ đời thứ 31 của nhà Lý- ông Lý Xương Căn trong hành trình trở về cội nguồn của ông. Cuộc trò chuyện của chúng tôi được bắt đầu với câu hỏi vì sao dễ đến gần một thiên niên kỷ xa cách (tổ tiên của ông Lý Xương Căn rời Việt Nam ra đi từ năm 1226) lại có hành trình trở về kỳ diệu đến thế!

Giọng ông trầm trầm, “không thể trở về nguồn cội là nỗi buồn, là sự tiếc nuối không gì diễn tả nổi của đời ông, đời cha của tôi. Ngày còn bé, tôi không thể cắt nghĩa vì lẽ gì vào những buổi chiều tà ông và sau này bố tôi lại hướng mắt về phương Nam và khóc!” 

Khi trưởng thành ông được cha  kể lại rằng: “Gốc rễ của mình là người Việt Nam. Con không bao giờ được phép quên điều thiêng liêng ấy. Nếu có cơ hội phải tìm về với cội nguồn”. Lời dặn dò ấy hằn sâu trong tâm trí ông. Đời ông, đời cha không về được, con cháu phải thực nguyện ước nguyện này, di nguyện ấy mãi đến năm 1993 ông Căn mới thực hiện được.

Cuộc hành trình trở về này thoạt đầu là để thực nguyện ý nguyện của cha ông. “Tôi còn nhớ như in những tình cảm của bà con họ hàng xa và kể cả những người không quen biết trên quê hương Kinh Bắc dành cho mình. Tôi đã khóc khi về đền Đô- đền thờ 8 vị vua nhà Lý thắp hương cho tổ tiên và tôi hiểu tại sao cha ông tôi lại chỉ có một tâm nguyện duy nhất đó là, trở về”, ông nói. Sau lần ấy, ông Lý Xương Căn liên tục trở về. Ông đi đi, về về như con thoi giữa 2 đất nước Việt-Hàn…

“Các cuộc đi và về không thể dừng lại, bởi về Việt Nam tôi thực sự hạnh phúc. Những tình cảm của bà con chòm xóm, của con Lạc cháu Hồng đã níu chân tôi, buộc tôi phải trở về…”, ánh mắt ông sáng rực.

Giờ thì xứ sở kim chi và đất Mẹ Việt Nam đã trở nên gần gụi hơn bởi những chuyến đi và về của người con Kinh Bắc ấy. Năm 1965, ông Lý Xương Căn quyết định đầu tư khu xử lý rác thải ở Bắc Ninh, quê gốc của ông và nay các dự án xử lý rác thải đã được nhân rộng ra các thành phố khác như Đà Nẵng.

Ông bảo, những dự án này chỉ là những việc làm nhỏ mà ông muốn tri ân với tổ tiên. Trong điều kiện của mình, ông sẽ cố gắng đóng góp nhiều hơn nữa cho quê hương Việt Nam.

Họ đã sống như thế

Trong hơn 4 triệu người Việt sinh sống ở nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ, ở họ, mỗi người có những cách rất riêng để tri ân với đất nước. Câu chuyện cảm động về tình đất nước của cặp vợ chống GS Trần Thanh Vân - Lê Kim Ngọc khiến cho nhiều người cảm phục.

GS Trần Thanh Vân người gốc Huế, GS Lê Kim Ngọc ở Vĩnh Long, cùng sang Pháp học tập vào thập niên 50 của thế kỷ trước, đã từng gặt hái được nhiều thành công nơi xứ người. Giữa thập niên 70 của thế kỷ trước, GS Ngọc xuất hiện trên nhiều tờ báo, tạp chí ở Pháp để công bố công trình nghiên cứu khám phá quy luật của quá trình nở hoa.

Các báo, tạp chí Pháp ngày ấy dành nhiều mỹ từ nhắc đến công trình của bà như “Cuộc cách mạng trong thực vật học”, “khi rễ cây nở hoa”. Một công trình nghiên cứu khác của bà gây chấn động trong giới khoa học, được coi là sự mở đường cho công nghệ sinh học thực vật, đó là khái niệm “Lát mỏng tế bào” ở thập niên 70…

Không chịu lép vế người vợ giỏi giang, GS Trần Thanh Vân cũng là tên tuổi lớn trong làng Vật lý thế giới. Ông được Chính phủ Pháp tặng Huân chương Bắc đẩu Bội tinh, Viện Hàn lâm khoa học Nga bầu làm Viện sĩ danh dự. Ông có trên 300 công trình khảo luận và 115 đầu sách về Vật lý. Ông cũng là nhà khoa học châu Á thứ ba được Hội vật lý Mỹ trao tặng huân chương Tate…

Kể về những chiến công, cách mà cặp vợ chồng này vinh danh cho đất Việt nơi xứ người thì không kể hết. Tôi chỉ đề cập đến một khía cạnh rất khác, làm nên bản sắc của Việt Nam đó là tình yêu thương, sự sẻ chia, một trái tim luôn đập cùng nhịp đập của đất nước . Những năm qua, những ân tình của họ dành cho trẻ em Việt Nam không ngòi bút nào có thể kể xiết. 

Ngay từ giai đoạn đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, cặp vợ chồng GS Vân- Ngọc đã thành lập Hội giúp đỡ trẻ em Việt Nam tại Pháp. Năm 1974 ông bà đã xây dựng, hỗ trợ kinh phí nuôi dưỡng trẻ em làng trẻ SOS Đà Lạt.

Từ đó đến nay, nhiều trung tâm nuôi dưỡng trẻ được xây dựng như làng trẻ SOS Đồng Hới, Trung tâm Bảo trợ Trẻ em Thủy Xuân... Hàng năm “mẹ Ngọc” đều về thăm các em. Giờ thì các làng trẻ em đã có đủ nguồn tài trợ từ cái nền móng ban đầu bằng số tiền vợ chồng GS Thanh - Ngọc chắt chiu ấy.

Nhưng hẳn không ít người không khỏi rơi nước mắt khi biết rằng, trước đây để có tiền xây làng trẻ SOS Đà Lạt “mẹ Ngọc” đã phải vất vả đến nhường nào.

GS Ngọc ban ngày làm nghiên cứu tại Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học của Pháp, ban đêm tự tay làm thiệp giáng sinh bán lấy tiền quyên góp từ thiện. Nhà thờ Đức bà Paris là nơi bà đứng bán thiệp trong những ngày giáng sinh giá rét, nhiệt độ Paris -15 độ.

Ly hương không ly Tổ

Kể về ân tình của những đứa con xa với đất Mẹ Việt Nam chúng ta có thể nhắc đến những cái tên, Nguyễn Thị Mỹ Hạnh- Chủ tịch Hội hỗ trợ phụ nữ và thanh niên Việt Nam tại Cộng hoà Liên bang Đức, Chủ tịch Quỹ vì quan hệ Việt Nam-Hungary Phan Bích Thiện…nhưng ở đây, tôi sẽ không kể về những cây đại thụ ấy. Tôi muốn kể về một con người rất bình thường trong số  hơn 4 triệu người con sống xa Tổ quốc. Ông là Lê Văn Duyên (kiều bào Mỹ), năm nay đã gần 90 tuổi. 

Dễ có đến 5 mùa “Xuân Quê hương” gần đây ông Lê Văn Duyên không vắng mặt khi Đất Mẹ “gọi” về. Hình ảnh cụ già nhỏ thó, lưng còng nhưng giọng nói sang sảng: “Còn một hơi thở cũng sống vì đất nước” đã khiến bao người xúc động.

Câu nói của ông trong hội trường của Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam vào mùa xuân cách đây đã 5 năm tôi không thể quên được. Kiều bào “ly hương không ly Tổ”. Chữ “Tổ” ở đây bao hàm rất nhiều nghĩa, trong đó có nghĩa là Tổ tiên và Tổ quốc.

Chính vì vậy, kiều bào dù sống ở bất kỳ đâu trên thế giới cũng phải dốc hết sức mình giúp cho Tổ quốc. Sự dốc sức ấy được minh chứng bằng việc làm hàng ngày của người con xa xứ này. Hẳn đã mấy người đã bước vào tuổi xưa nay hiếm từ lâu rồi vẫn cặm cụi với các dự án “tạo nhiều việc làm” cho quê hương và sôi nổi các hoạt động từ thiện của tổ chức Hope Projects do ông Duyên tổ chức, đã làm sáng lên niềm hy vọng của những cảnh đời.

Nói về những sự đóng góp lớn lao của kiều bào, người có nhiều năm lăn lộn với công tác kiều bào, ông Nguyễn Thanh Sơn- Chủ nhiệm Ủy ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, khẳng định, từ địa đầu cực Bắc đến mũi Cà Mau  đều có dấu ấn đóng góp của bà con kiều bào. Họ đã có những cách rất riêng đóng góp cho sự trường tồn của đất nước.

“Với tôi họ là những dòng nước trong mát lành, từ non cao ào ra biển lớn, rồi lại trở về bằng những cơn mưa nguồn giải khát cho quê hương”- ông Sơn nói.

Theo Đại Đoàn Kết

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày

ĐƯỜNG DÂY NÓNG : 39304522

       Năm 2018:           

                      

                        

 

Bạn nghĩ gì về Website Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài?

a. Rất Đẹp
b. Khá Đẹp
c. Bình thường
d. Ý kiến khác